Tin nhanh, hình ảnh, video clip, bình luận mới về Anh trai yêu quái. Cập nhật nhiều tin tức độc quyền 24h về Anh trai yêu quái nhanh và nóng nhất liên tục trong ngày. Chuyên mục. Hộp thư Tư vấn 24/7 Du học Chọn nghề Chọn trường Người thầy Điểm chuẩn đại học 2022 Tra
Số chương : 142 Chương. Yêu quái thư trai là tên đặc biệt của một tiệm sách ở cuối con đường phía đông. Thật sự thì chủ nhân của tiêm sách là một lão yêu quái, hắn đã ngủ từ thời dân quốc cho tới tận bây giờ, tính cách cổ quái bụng dạ phúc hắc, tuyệt đối
Xem phim Người Đẹp Và Quái Thú - Ma Thuật Tình Yêu - Beastly. Được chuyển thể từ câu chuyện cổ dân gian nổi tiếng của Pháp vào giữa thế kỷ 18, Beastly lấy bối cảnh hiện đại tại khu Manhattan của thành phố New York (Mỹ) hoa lệ. Nhân vật chính của phim là Kyle Kingson
Người Đẹp Và Quái Thú. Tên khác: The Lady And The Beast 100 năm sau cái chết của cô, nữ hoàng Martina, người thành lập nên Đế chế Carabella, đã tái sinh thành Astina Lette, con gái của một Bá tước. Tuy nhiên, cuộc sống bình yên ngày thường của cô với tư cách là một tiểu thư
[TRAILER] Anh Trai Yêu Quái - Tình anh em trời đánh giữa Kiều Minh Tuấn và Isaac Moveek2 năm trước Anh Trai Yêu Quái chính thức tung trailer và hé lộ mối quan hệ đầy thú vị giữa các nhân vật trong phim, đặc biệt là câu chuyện nhiều bi hài giữa hai anh em Phong (Kiều Minh Tuấn) và Lâm (Isaac).
. Rót một chung trà xanh, Cù Thanh Hành trước hết giải thích, “Vị vừa rồi là Chu bà bà, tuổi trẻ mất con, thế nên hễ thấy người thanh niên lịch sự tuấn tú đều muốn mời về nhà làm khách. Nếu như có mạo phạm, tôi thay mặt nói lời xin lỗi.”“Không có việc gì.” Lục Tri Phi suy nghĩ một chút, vẫn là đem câu hỏi vị Chu bà bà kia là người hay yêu nuốt xuống bụng, lấy phong thư ra giao cho Cù Thanh Hành, “Đây là thư anh ta muốn tôi giao cho anh, còn nói chỉ cần anh xem sẽ hiểu.”“Thư của tôi?” Cù Thanh Hành rất kinh ngạc, mở thư ra xem, biểu tình cũng không trầm trọng như trong tưởng tượng, chỉ nhẹ nhàng cảm thán một câu, “Xem ra, thời gian của ta thật sự không còn nhiều lắm.”Sau đó lại là một quãng trầm mặc lâu dài. Tầm mắt của anh ta lướt qua song cửa nhìn bầu trời dần tối đi bên ngoài, trong mắt cất giấu nghìn vạn ưu tư, chỉ là không biết nên mở miệng thế nào, một lúc lâu sau mới hỏi “Cậu… từ lúc nào đến đây? Cố nhân hết thảy vẫn mạnh khỏe?”Lục Tri Phi tâm tư thông thấu, đáp “Sơn hà toàn vẹn, cố nhân như trước.”“Tốt, vậy là tốt rồi.” Gương mặt của Cù Thanh Hành lộ ra nụ cười từ tận đáy lòng, mà chuyện sinh tử của bản thân anh ta lại chỉ coi như phù vân, “Cậu trở về thay tôi nói với Thương Tứ, cái chết của tôi đại khái là do bệnh cũ tái phát, không cần để ý. Về phần Long tước bút và Khốn linh tỏa, trong thư tôi nói đã cùng tôi hạ táng, vậy nhất định là ở trong mộ phần. Còn nếu bị mất hẳn là do người khác lấy đi.”“Tiên sinh không có đầu mối gì sao?” Lục Tri Phi lập tức đem chuyện của Cù Tê ra nói cho đối phương Thanh Hành khẽ nhíu mày, lại lắc đầu, “Tôi đến Bắc Bình không lâu, cũng không gây thù chuốc oán với kẻ nào, bằng hữu đều là người Thương Tứ quen biết. Còn chuyện của vị tên Cù Tê kia càng là không thể biết đến.”Lúc này bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa, Cù Thanh Hành bước ra ngoài đáp lời, Lục Tri Phi ở bên trong nhìn ra, chỉ thấy một thiếu nữ ước chừng đôi mươi đưa hộp thức ăn cho Cù Thanh Hành, trong đôi mắt xinh đẹp rõ ràng tràn ngập ái mộ. Chỉ là Cù Thanh Hành lại lắc đầu cự tuyệt, chung quy cũng không nhận lấy chiếc hộp Cù Thanh Hành trở lại, Lục Tri Phi nhịn không được hỏi “Vị kia là?”“Là một học sinh của tôi, đã khiến cậu chê cười rồi.” Trong giọng của Cù Thanh Hành mang theo chút bất đắc dĩ, nhưng nhìn thần sắc kia rồi lại không giống hoàn toàn vô tình. Không được bao lâu, Lục Tri Phi đã đến lúc trở về, mắt vừa nhoáng lên liền thấy bản thân đã ở thư diện ánh mắt dò hỏi của Thương Tứ, Lục Tri Phi lắc Tứ lắc lắc tín châm trong tay, nói “Nam Anh vừa đưa tin đến, trên sổ sinh tử không có kẻ tên Cù Tê đó. Nói cách khác, y là một người không nên tồn tại trên thế giới này.”Lục Tri Phi kinh ngạc, thảo nào Cù Tê lại chạy trốn nhanh như vậy. Chỉ là chuyện này cũng quá mơ hồ rồi, một ngôi sao được vạn người chú mục lại là kẻ không nên tồn tại ở thế giới này, vậy từ trước đến giờ người bọn họ dõi theo rốt cục lại là kẻ như thế nào?Thương Tứ dường như đã nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cậu, tay khoanh lại trước ngực, bàn tay cắm vào ống tay áo chậm rãi đi ra ngoài, vừa đi vừa nói “Thế giới rộng lớn, không gì không có. Người thiếu niên, sinh lộ của ngươi vẫn còn rất dài.”Ngoài phòng, Thái Bạch và Thái Hắc đang lập quy củ cho yêu quái mới đến, bọn họ đi đi lại lại trên hành lang, chống nạnh hất cằm, đem một tia khí phách của Thương Tứ diễn dịch ra đáng yêu đến cực Tứ nhìn cũng cảm thấy khá thú vị, bước đến hắng giọng nói, “Người chạy về phía nào?”Tiểu yêu quái cả người đều bị một đoàn khói đen che chắn, nhìn không rõ thân hình, thanh âm run rẩy, “Đi… đi về phía bắc.”“Ừ, tiếp tục bảo đám huynh đệ của ngươi nhìn chằm chằm, đừng để y rời thành.”“Dạ!” Tiếng của tiểu yêu quái vừa dứt, thân thể lập tức tan thành khói đen biến mất vô tung.“Đây là Ảnh yêu.” Thương Tứ giải thích “Chính là loại lần trước tập kích ngươi trong trường học. Không có lực công kích gì nhưng nơi nào cũng có thể nhìn thấy một chút.”Lục Tri Phi lại sửng sốt, trong giọng nói hiếm thấy mang theo một tia mừng rỡ, “Vừa rồi nó ở dạng linh thể phải không? Ảnh yêu là không có thực thể, mà tôi lại nhìn thấy nó, nói cách khác… tôi đã có thể nhìn thấy yêu quái rồi?”Thương Tứ không trả lời, ngược lại lên tiếng phân phó “Thái Bạch Thái Hắc, đi chuẩn bị một gian phòng cho cậu ta.”“Dạ ~~~” Thái Bạch Thái Hắc nhấc vạt áo lên vội vàng chạy Lục Tri Phi nhìn theo bóng lưng cô lãnh của Thương Tứ đột nhiên hiểu ra, cậu nhẹ nhàng sờ nốt chu sa trên trán mình —— cậu có thể nhìn thấy yêu quái đều là nhờ nốt chu sa Thương Tứ điểm trực tiếp đâm thủng sự thật này, có lẽ là một chút ôn nhu ít ỏi của Thương cậu suy nghĩ rõ ràng xong, Thương Tứ lại lên tiếng, “Vết chu sa này sẽ tồn tại cả đêm, ngươi cứ ở lại đây đến hừng đông ngày mai hẳn đi.”Lục Tri Phi đi tới phía sau hắn, “Anh… có… có thể giúp tôi điểm một lần nữa không? Tôi muốn trở về nhìn ba ba.”Thương Tứ không trả lời, Lục Tri Phi có chút vội vàng nói “Tôi có thể không lấy thù lao lần này, anh không phải thích thức ăn tôi nấu sao? Tôi có thể mỗi ngày đều nấu cho anh, tôi còn có thể…”“Hừ.” Thương Tứ bỗng nhiên cắt lời cậu, quay đầu đem gương mặt đắm chìm trong ánh trăng, lẳng lặng nhìn Lục Tri Phi nói “Ngươi quá nóng nảy.”“Nhưng ba ba có thể còn đang đợi tôi.” Thanh âm của Lục Tri Phi đã tỉnh táo lại, chỉ là dưới lớp mặt biển phẳng lặng đó lại nổi lên sóng gió Thương Tứ chưa từng nhìn thấy, “Ba ba nhất định còn đang đợi tôi quay về.”“Nhưng chấm chu sa của ta cũng không phải dễ dàng điểm lên như vậy.” Thương Tứ vẫn cự tuyệt, “Đi nghỉ ngơi đi, ngày mai tiếp tục theo ta học chữ.”“Tôi…” Lục Tri Phi còn muốn nói điều gì, thế nhưng chỉ mới nháy mắt một cái Thương Tứ đã biến mất, để lại một mình cậu đứng trong đình viện tối đen, suy nghĩ xuất Bạch Thái Hắc rất nhanh đã chạy trở về, kéo kéo ống quần Lục Tri Phi, “Lục Lục, Lục Lục, phòng ở đã chuẩn bị tốt rồi! Đi ngủ thôi!”Lục Tri Phi đến giờ mới chợt tỉnh lại, đi theo bọn họ.–Phía bên kia, Thương Tứ không chút rụt rè xuất hiện trong khu nhà đại minh tinh Cù Tê đang ở, dọc theo cầu thang chậm rãi đi lên. Cửa nhà Cù Tê đóng kín, thế nhưng việc này đối với Thương Tứ mà nói cũng không phải vấn đề gì, phá khóa rồi vào trong —— Tính cách của vị đại minh tinh này cũng rất bình dân, mà căn nhà này cũng bình dân hệt như vậy, nội thất bên trong tựa hồ đều đã có niên đại lâu đời, thứ duy nhất đáng giá khen ngợi chính là cả căn nhà đều được quét dọn sạch sẽ, bố trí cũng cực kỳ có phẩm đượm phong cách của Cù Thanh Tứ với tay lên cầm một quyển sách trên kệ, 《Mộng khê bút đàm 》 bản viết tay, trên lạc khoản có ghi năm 1910, tại nhà cũ Thượng Hải, Cù Thanh thứ khác Thương Tứ cũng không thèm nhìn, nơi này quá nặng vết tích của Cù Thanh Hành, nếu không phải đã cực kỳ xác định đối phương đã chết đi, Thương Tứ tuyệt đối sẽ cho rằng người kia còn sống, hơn nữa còn ở trong căn phòng này đọc sách uống trà, an hưởng thái bình thịnh người kia rõ ràng đã chết, chuyện vết tích của bằng hữu bị người khác tận lực mô phỏng theo khiến Thương Tứ cực kỳ không vui. Hắn chợt nhớ đến điều gì, xoay người mở tủ quần áo trong phòng ngủ, bất chợt còn phát hiện vài bộ sườn xám được cất sâu trong tủ phục phụ nữ?Không, sợ rằng không chỉ là như Tứ xoay người, chắp tay sau lưng quan sát gian phòng ngủ này, trong không khí ngờ ngợ còn lưu lại một tia nguyên lực ba động —— đó là khí tức của Khốn linh ai đã từng bị vây ở nơi này? Hơn nữa thời gian nhất định không ngắn, bằng không khí tức của Khốn linh tỏa cũng không thể đọng lại lâu đến thế.–Cùng lúc đó, một mình Lục Tri Phi ngủ không được, liền ngồi trên bậc thềm trước cửa phòng, dựa vào tường ngây ngô. Bất chợt, một thân ảnh xuất hiện trong đình viện, Lục Tri Phi còn tưởng là Thương Tứ đã trở về, đứng dậy rướn người ra lan can xem xét, lại nhìn thấy một người đàn ông xa lạ mặc áo choàng nọ giương mắt nhìn cậu, gương mặt nghiêm nghị hờ hững lạnh lùng không chút biểu tình, “Thương Tứ không ở đây?”“Anh ta đã ra ngoài.” Lục Tri Phi bảo trì trấn tĩnh, “Anh là ai?”“Ngươi có tư cách hỏi sao?” Người nọ ngẩng đầu nhìn Lục Tri Phi, thế nhưng thần tình kia giống như Lục Tri Phi chỉ là một hạt bụi giữa phàm trần, “Bảo hắn đi ra gặp ta.”Thần sắc của Lục Tri Phi so với người nọ càng đạm mạc, “Ồ, rất xin lỗi, tôi cũng không có tư cách ra lệnh cho anh ta đi ra gặp anh.”Nam nhân nhíu mày, “Thương Tứ dạy quy củ cho ngươi như vậy sao? Không lớn không nhỏ.”“Thư trai có quy củ của thư trai.” Tâm tình của Lục Tri Phi tối nay không phải quá tốt, đối mặt với chất vấn bất chợt ùa đến như vậy hiển nhiên càng không thoải mái gì, “Tôi không biết anh ta khi nào sẽ trở về, nếu anh muốn đợi, xin cứ tự nhiên.”Dứt lời, Lục Tri Phi xoay người về phòng, thân ảnh của người đàn ông nọ lại hiện ra chắn trước mặt cậu, “Ta có chuyện rất trọng yếu muốn tìm hắn, nói cho ta biết hắn ở nơi nào.”“Tôi không biết.” Lục Tri Phi cũng không sợ người này ra tay, Lão Trúc Tử từng nói qua, thư trai có cấm chế, trừ phi người tới còn lợi hại hơn Thương Tứ mới phá vỡ được, bằng không Lục Tri Phi chính là tuyệt đối an toàn, hơn nữa người này có thể tự do ra vào, xem ra hẳn cũng là bạn của Thương Tứ. Chỉ là, cho dù người nọ không động thủ nhưng cũng không chịu tránh đường, hai người cứ trầm mặc giằng co như nhiên, hai tiếng “Bì bõm!” đánh vỡ bình bé mập Thái Bạch Thái Hắc từ trong góc lao ra, trong tay còn cầm hai cái chổi size bỏ túi phi thường anh dũng chạy đến chắn ở trước mặt Lục Tri Phi, cái chổi vung lên, “Hừ! Người từ phương nào đến!”Nam nhân ngẩn người, lập tức trưng ra bộ mặt đen đến mức hai bé mập cũng run rẩy lên, “Tinh, Tinh quân!”Tinh quân? Lục Tri Phi lập tức nhớ đến, mình từng nghe qua cái tên này ở chô Nam Anh.“Hức hức hức hức…” Hai bé mập nhìn thấy mặt của Tinh quân liền cảm giác được yêu sinh phải thành bi thảm, mà đúng lúc này, một đạo thanh âm bình thường nghe rất thiếu đánh thế nhưng tối nay lại thuận tai đến thần kỳ vang lên, “Ôi chao, tôi còn tưởng là ai chứ? Hóa ra là Tinh quân đại giá quang lâm, trăm năm khó gặp, ngài không đi làm đại sự mà chạy đến chỗ tôi khi dễ kẻ nhỏ yếu làm gì?”Tinh quân quay đầu lại, chỉ thấy Thương Tứ đứng trên lan can, đưa lưng về phía ánh trăng, gương mặt chìm trong bóng tối. Vì vậy cũng nói “Trăm năm không gặp, ngươi trước sau vẫn thích giả vờ giả vịt.”Thương Tứ nhếch miệng cười, “Cái này gọi là khốc soái. Ngươi cũng không ngủ suốt một trăm năm, lượng từ thế nào vẫn cứ bần cùng như vậy chứ?”“Thao.” Tinh quân thấp giọng mắng một câu, Lục Tri Phi không hiểu vì sao lại cảm thấy rất sảng khoái. Lúc này Thương Tứ đã nhảy xuống khỏi lan can, đứng chắn trước mặt Lục Tri Phi khoảng nửa bước, dư quang nhìn về phía cậu, “Thế nào còn chưa ngủ? Đi ra ngắm sao ngắm trăng à?”Lục Tri Phi sai rồi, độc của Thương Tứ là tung ra không chịu ảnh hưởng của góc chết, càng không phân biệt địch đó lại đến phiên Tinh quân phóng độc, “Y không phải đang đợi ngươi sao?”Trong lòng Lục Tri Phi nói thầm một câu, tôi làm sao phải đợi anh ta, thế nhưng ngữ điệu của Tinh quân ý vị thâm trường khiến cậu cảm thấy có chút không thích hợp. Ánh mắt đảo qua, chợt thấy trên người đang mặc bộ y phục sắc màu rực rỡ, lại nhớ đến nốt chu sa trên ở —— Thương áo —— Thương chu sa —— Thương Tứ Tri Phi cũng biết bộ dạng trang điểm lộng lẫy này của mình không có chút sức thuyết phục nào, càng không muốn tiếp tục nhận lấy độc khí của yêu giới bọn họ, liền lạnh lùng nói “Hai người cứ nói chuyện, tôi đi trước.”Sau đó, xoay người, vào phòng, đóng cửa, “Phanh!”Tinh quân hồ nghi, “Y có phải đang tức giận hay không?”“Ta thực sự rất khó hiểu, dựa vào sự ngu đần của ngươi, vì sao có thể sống đến bây giờ mà chưa bị đánh chết?” Thương Tứ quân bằng phẳng, “Bởi vì không ai giết được ta.”Câu nói vừa dứt, trong mắt Tinh quân lại hiện lên một mạt tức giận, “Ngươi biết rõ thân thể Nam Anh không tốt, vì sao còn muốn đệ ấy giúp ngươi chạy chân?”Thương Tứ lạnh mặt đối diện, “Nếu ngươi đã biết thân thể y không tốt, vì sao còn khiến y buồn bực không vui lâu như vậy? Trăm năm trước ta cũng đã cảnh báo ngươi, phá nhân duyên của người khác, cẩn thận thiên lôi đánh xuống.”“Nhân yêu thù đồ, huống hồ đây còn là lời thề do tự người nọ lập ra, nếu như gã ngay cả chuyện này cũng không thể đối mặt thì có tư cách gì đến với Nam Anh? ““Nhân yêu thù đồ hay cái rắm.” Thương Tứ cười nhạo, “Đám lão bất tử kia mụ nội nó cũng chết sạch cả rồi, ngoại trừ ta còn ai đủ khả năng tiếp quản đám rối rắm này?”“Lẽ nào ngươi đã quên bi kịch của Cù Thanh Hành sao?” Tinh quân Tứ lặng lẽ, ánh mắt nhìn tinh quân tràn ngập bi ai, qua vài giây mới nói “Mắng ngươi ngu ngươi đúng thật liền trở nên ngu ngốc, một là yêu quái đực, một là nam đạo sỹ, ngươi có giỏi làm bọn họ sinh ra bán yêu ra cho ta xem? Nếu thật sự có thể sinh, ta liền gọi ngươi một tiếng cha!”Tinh quân nhất thời lâm vào sự trầm mặc khả nghi, vài giây sau cứng rắn lái vào trọng tâm câu chuyện, “Hôm nay Nam Anh nhờ ta điều tra Cù Thanh Hành, tra xét một hồi lại phát hiện có chỗ không đúng. Cù Thanh Hành có một học sinh gọi Hứa Uyển Linh, ngươi có biết không? Nàng đã chết rất nhiều năm rồi, thế nhưng cho đến bây giờ còn chưa đầu thai.”“Du hồn?”“Không,” Tinh quân lắc đầu, “Hồn phách của nàng đã thất tung, đồng thời còn thành công lừa gạt ta. Nếu như không phải lúc điều tra Cù Thanh Hành tiện thể phát hiện nàng, đến bây giờ ta vẫn còn không biết.”Nghe vậy, Thương Tứ trong đầu linh quang chợt hiện, “Ta biết mấy năm nay nàng đã ở đâu.”————-Tác giả có lờiTrong dàn ý của tác phẩm này, ngoại trừ Thái Bạch Thái Hắc và Nam Anh nhuyễn nhuyễn nhu nhu của chúng ta, những yêu quái khác đều có độc. Chương sau phó cp sẽ xuất hiện, chính là dân quốc tiểu thiếu gia và trung khuyển của y mà ta từng nhắc đến trên weibo ~
Nửa đêm, trăng sáng treo Tri Phi cầm đèn đọc sách suốt đêm, thời gian qua lâu, trước mắt đã bắt đầu nhìn thấy vô số đường cong tạo thành hình xoắn ốc, mà cậu trong thoáng chốc cũng bắt đầu hoài là ai?Ta ở nơi nào?Cũng may Lục Tri Phi vẫn luôn bình tĩnh thong dong, rất nhanh đã đưa ra đáp án —— ta là Lục Tri Phi, ba ba của ta là một gốc cây. Tuy rằng người không chết nhưng ta đã không nhìn thấy người nữa, vì vậy ta mới bước lên hành trình tìm tại ta thật vất vả mới tìm được một tia hy vọng, thế nhưng một tia hy vọng này lại là dùng lối cuồng thảo viết rất đẹp mắt, chỉ là cái khí thế tiêu sái không kềm chế được này khiến Lục Tri Phi cũng có chút hoài nghi, người viết liệu có nhận ra được chữ cuồng thảo của bản thân hay sách Ngô Khương Khương đưa cho cậu tất cả đều giống như thiên thư, văn tự của yêu quái cậu vốn không biết, chuyện này thật bình thường nhưng cũng thật khiến người đau đầu. Chỉ là rất nhanh, Lục Tri Phi liền phát hiện có người dùng bút lông viết xuống mấy hàng ghi chú bên lề sách, hầu như mỗi trang đều có, việc này khiến cậu vui vẻ trong chốc lát, cho rằng mình đã có thể xem xong quyển sách nàyThế nhưng Lục Tri Phi vẫn là đánh giá bản thân khá cao, chữ này không chỉ là cuồng thảo mà còn là phồn thể, vô cùng khó đọc, đến tận lúc này cậu cũng chỉ có thể miễn cưỡng đọc được ba trang là đôi mắt đã không chịu Tri Phi chỉ đành để sách xuống nghỉ ngơi một hồi, đợi qua năm phút mới lần nữa cầm lên đọc, bất quá, trong lúc lơ đãng cậu lại lật đến trang cuối cùng, phát hiện bên trên còn có lạc khoản… nhìn cái vị trí kia, hẳn là lạc khoản Tri Phi dùng đầu ngón tay vuốt ve hai chữ nọ, tỉ mỉ cố đọc, “Song… Dị?”[1]Sai rồi, Lục Tri Phi lại cẩn thận nhìn một chút, chữ đầu tiên đó hẳn phải là Thương’, mà chữ sau cũng không phải Dị’ là Tứ’. Bởi vì là chữ phồn thể nên đường nét còn rất giống.“Thương Tứ, Thương Tứ…” Lục Tri Phi thì thào thì thầm vài tiếng, cảm thấy cái vị viết thêm ghi chú trên quyển sách này hẳn phải là một lộ yêu là cậu không biết, hành động lẩm bẩm cái tên này của mình đã làm nhiễu loạn nhất hồ xuân biếc nhộn nhạo, cẩm lý vẫy đuôi, tiếng líu ríu trong viện cất lên.“Cậu ta, cậu ta, cậu ta cậu ta làm sao biết được tên của chủ nhân?!”“Không biết, thật đáng sợ…”“Hôm nay vừa lúc trăng tròn, nhìn mặt trăng tựa hồ còn lớn hơn hôm qua, thật tròn, làm sao bây giờ, nếu như Đại ma vương tỉnh lại thì phải làm sao đây?”“Tỉnh lại không phải rất tốt sao? Ta thổi bọt nước cũng đã thổi suốt một trăm năm rồi…”“A, thổi bọt nước, thổi bọt nước quả thực rất nhàm chán mà…”Cũng cùng lúc đó, tại mảnh đất rộng trời lớn bên ngoài Nhị Hoàn, Ngô Khương Khương đang cưỡi trên chiếc Harley yêu thích nhất của cô, cùng đám bạn tốt tận hưởng sự tự do phóng nhanh như tràng tiếng chuông điện thoại dồn dập khiến cô nhanh chóng đạp thắng, “Con mợ nó, ai vậy?”Ngô Khương Khương nhìn màn hình điện thoại, mỉm cười phất tay ra dấu cho đám bạn đi trước, lập tức nhận cuộc gọi, “Alo? Cậu trẻ, hôm nay vì sao lại nhớ đến chị rồi?”Đối phương lại là vô cùng lo lắng, “Cô có phải đã dẫn người lạ tiến vào thư phòng không?”“Đúng vậy, rồi thế nào?” Ngô Khương Khương ném một phong kẹo cao su vào trong miệng, “Ngài ấy đã ngủ gần trăm năm rồi, từ dân quốc đến tận bây giờ, mấy năm trước sự kiện đại quy hoạch cải tạo tiến đến ngay bên cạnh còn không thể đánh thức ngài ấy. Chị đây chỉ đưa người vào xem mấy quyển sách mà thôi, hơn nữa còn đi từ cửa sau.”“Rắm! Cửa trước không mở được, cô đương nhiên chỉ có thể đi cửa sau thôi!”“Ha ha, không nên táo bạo như vậy mà. Đứa bé kia chị đã nhìn qua, rất an tĩnh, hơn nữa trên tay cậu ta còn có thẻ chặn sách. Có thẻ chặn sách chính là khách của thư trai, chị đây không phải đang làm việc theo quy củ sao?”“Lần này không giống, chủ nhân thư trai còn đang ngủ đấy! Cô cũng biết đã gần trăm năm, tự cô tính đi, lúc ngài ấy đi ngủ là năm 1916, năm nay là năm mấy? 2016! Vừa đúng một trăm năm!”“A.” Ngô Khương Khương dừng lại, lập tức cười khan, “Sẽ không… trùng hợp như vậy chứ? Ngài ấy cũng không đặt đồng hồ báo thức đúng một trăm năm cho mình.”“Tôi xem cô vẫn là tự cầu nhiều phúc đi, xem phân lượng tình cảm của hai ta tôi liền nhắc nhở nhiều một câu, phía nam Thái Bình Dương có một đảo nhỏ không tệ, cô có thể cân nhắc qua đó tránh né một chút.” Nói xong, bên kia liền cúp điện thoạiNgô Khương Khương nghe thanh âm tút tút không tín hiệu của điện thoại, bất an xoa xoa tóc mình, ngửa mặt lên trời thở dài, “Không thể nào không thể nào không thể nào, trời ạ ta đừng có xui xẻo đến vậy chứ…”Ngô Khương Khương hồi tưởng lại nỗi sợ hãi năm đó khi bị Đại ma vương chi phối, cũng không còn tâm tình phóng xe nữa, lập tức vội vàng quay đầu trở về thư trai. Đến nơi còn hổn hển nhìn quanh, bốn phía vẫn yên tĩnh, không có bất kỳ khí tức ba động khác thường gì, lại nhẹ chân nhẹ tay chạy vào, Ngô Khương Khương ghé người lên cửa sổ nhìn thấy bóng lưng chuyên chú đọc sách của Lục Tri Phi, rốt cục cũng thở phào nhẹ là… không đáng lo rồi?Ngô Khương Khương nghĩ thế, trực tiếp ngồi ngoài cửa đợi, càng nghĩ càng cảm thấy ông cậu trẻ của mình là đang nói chuyện giật gân. Đại ma vương đã ngủ suốt trăm năm rồi, lại ngủ tiếp một trăm năm cũng không phải chỉ là chuyện trong chớp mắt như vậy, một đêm im ắng trôi sáng năm giờ, trời còn chưa sáng hẳn, Lục Tri Phi đoán chừng Ngô Khương Khương cũng đã sắp tới, cậu vốn còn muốn hỏi thăm mấy vấn đề vì vậy liền dốc hết can đảm mở cửa ra nhìn. Nào ngờ vừa mở cửa đã tháy Ngô Khương Khương vốn tựa vào cửa ngủ gục ngã lăn vào trong.“Ui cha…” Ngô Khương Khương ngã chỏng vó, thế nhưng đầu óc cũng nhờ vậy mà thanh tỉnh trong nháy mắt, vội vàng bò dậy, phủi bụi trên người, xoa xoa tóc, lại là một hảo hán, “Ha ha ha tôi thấy cậu đọc sách xong rồi, chúng ta đi thôi, tôi mời cậu ăn bữa sáng.”“Xin chờ một chút.” Lục Tri Phi vội vã gọi cô lại, “Tôi còn có một vấn đề, cô quen biết người tên Thương Tứ chứ? Trên quyển sách kia có ghi chú của anh ta, thế nhưng có chút chữ tôi…”“Chờ một chút! Cậu nói ai???” Ngô Khương Khương đột nhiên mở to hai phản ứng của cô lớn như vậy, Lục Tri Phi hơi ngẩn người rồi mới đáp lại “Thương Tứ đấy.”Thương Tứ Khương Khương hóa đá tại chỗ, sau một khắc liền giống như Tôn Hầu Tử[2] vừa được sinh ra, cả khối đá lớn đều vỡ đôi, “Cậu, cậu, cậu làm sao biết tên của Đại ma vương?!”“Trong sách… có ghi mà.” Lục Tri Phi cũng cảm giác được sự tình không đúng, dù sao phản ứng của Ngô Khương Khương cũng là đủ kịch đúng lúc này, trong viện chợt cất lên một trận gió, lay động đóa hoa chập chờn, bóng cây lắc lư. Lục Tri Phi nhíu mày, kỳ quái, đêm qua lúc bọn họ tới, nơi đây yên tĩnh đến một trận gió cũng không có, cậu không khỏi ngẩng đầu, ánh trăng còn treo nơi chân trời chưa lặn một chút, trong gió có tiếng thì giọng nói!“Chúng ta đi!” Ngô Khương Khương bỗng nhiên kéo mạnh cánh tay của Lục Tri Phi, dưới chân cố sức mang theo người nhảy lên tường vây, thoáng cái đã thoát ra khỏi viện. Lục Tri Phi vừa miễn cưỡng đứng vững lại bị Ngô Khương Khương hối hả quăng lên yên xe, chạy như bay khỏi nơi giờ sau, Lục Tri Phi bị vứt lại trước cửa đại học có chút trố mắt bất định, những việc vừa rồi đề xảy ra quá đột nhiên, ngay cả một câu căn dặn sau cùng của Ngô Khương Khương kia, Nghìn vạn lần không được trở lại thư trai’.Thế nhưng, Lục Tri Phi cúi đầu nhìn quyển sách trên tay. Vừa rồi đi quá nhanh, cậu còn chưa kịp trả sách về chỗ cũ đã bị Ngô Khương Khương lôi kia, Ngô Khương Khương cũng không kềm được lo lắng, lại đi vòng quanh vài vòng, dự định dò la tình huống. Thế nhưng cô vừa chạy đến khu quảng trường hơi gần thư trai một chút đã cảm nhận được một trận uy áp đáng sợ, đến mức thiếu chút nữa cô đã theo bản năng quỳ sụp ơi, thật tỉnh rồi!Ngô Khương Khương run rẩy lấy điện thoại ra, gọi lại số liên lạc cùng, lại hít sâu một hơi hỏi “Cậu trẻ, cậu nói cái đảo nhỏ phía nam Thái Bình Dương kia có vị trí cụ thể thế nào vậy?”Đại ma vương, cũng chính là Thương ngôi sao kỳ lạ vĩnh hằng không tàn lụi của yêu giới, tính tình cổ quái, thái độ ác liệt, vạn năm lão bất như không ai nhớ được hắn đến tột cùng đã bao nhiêu tuổi, chỉ biết đám đại yêu tiểu yêu bị hắn thi ngược nghìn vạn lần, người người đều đồng loạt hô một tiếng Thương Tứ Đại ma vương muôn năm, nhằm tiêu tai cầu phúc bảo bình an. Nhưng mà một trăm năm trước, Thương Tứ đột nhiên rơi vào ngủ say, ai cũng không biết lý do là đó một ngày, hắn còn ôm một ấm trà tử sa nhỏ đi Lê viên nghe hát, trên mặt mang một chiếc mắt kính gọng vàng nhã nhặn, thế nhưng vừa qua một đêm, cũng không biết trúng phải cơn gió gì, hai mắt vừa nhắm liền ngủ giấc ngủ suốt trăm năm, trăm năm bể dâu thế thời thay khi Thương Tứ lần nữa tỉnh lại trên cái giường gỗ hoa lê của mình, duỗi người một cái, chân trần ra khỏi phòng, đứng trong hành lang nhìn quang cảnh đình viện bên ngoài trăm năm không đổi thì, hắn cũng chỉ cảm giác giống như mình vừa ngủ một buổi tối mà thôi. Bất chợt, hắn thoáng nhìn thấy trong đình viện có thứ gì đó sáng lên, vật kia vuông vắn lớn cỡ một bàn tay, reng reng một tiếng liền phát Tứ cảm thấy mới mẻ, năm ngón tay khẽ ngoắc, vật kia tựa hồ bị một cỗ lực vô hình hấp dẫn bay vào lòng bàn tay của hắn. Thương Tứ nhìn trái một chút, nhìn phải một chút cũng không phát hiện manh mối gì, thứ này lại trở nên tối lẽ là pháp khí kiểu mới?Bỗng nhiên, pháp khí chấn động, không ngừng rung rung, màn hình cũng theo đó sáng lên, xuất hiện hai điểm một đỏ một xanh biếc. Thương Tứ phản ứng nhanh như thiểm điện, cơ hồ là ngay trong nháy mắt pháp khí sáng lên hắn đã tung nó ra áo vung lên, pháp khí đang lơ lửng giữa không trung đột nhiên dừng trong chớp mắt đó, tiếng nhạc cất vang, “Tôi đã từng qua núi cao, vượt biển lớn, cũng xuyên qua biển người ngổn ngang. Tất cả những gì tôi từng sở hữu, chớp mắt đều tan thành mây khói…”[3]Thương Tứ có chút trố giây kế tiếp, “Vút!”, pháp khí vẽ thành một đường cong duyên dáng bị hắn ném vào trong hồ, khiến hai con cá chép kinh sợ vẫy đuôi một cái nhảy khỏi mặt nước, “A a a a a a a chết cá rồi!!!!”Trên trán Thương Tứ nổi gân xanh, “Hai đứa đến đây cho ta!”Đại ma vương có lệnh, tiểu yêu không dám không tuân, hơn nữa —— Con bà nó, vì sao đã rơi xuống nước vẫn còn hát! Yêu vật!Bởi vì Sony[4] đại pháp, rất tốtMười phút sau, Thương Tứ ngồi xếp bằng trên sàn nhà, hai đứa bé tròn vo lớn chỉ bằng nắm tay, một đứa mặc đồ trắng một đứa mặc đồ đen đang cố hết sức hoạt động đôi chăn ngắn củn bò lên trên vai trái một phải, mỗi đứa đều cầm lược tử đàn, trợn to đôi mắt tròn trịa, thần tình chăm chú —— chuẩn bị xong chưa?“Ây da—— “Hai đứa bé tròn trịa thả người nhảy xuống, trượt theo mái tóc thật dài như thác nước buông lơi, chiếc lược gỗ tử đàn trong tay ghim vào làn tóc, vừa chải —— liền không chải được đến tận tóc trăm năm không chải, có thể không bị rối sao?Hai đứa nhóc mập dùng cánh tay bé xíu vịn lược, hai cái chân ngắn lại quơ quơ giữa không trung, dùng sức, kéo kéo, lại kéo bò lên được, lại không chải xuống đủ rồi!!!Thương Tứ không nhịn được nữa, Đại ma vương nổi giận, hắc khí phát tác lúc này ngay cả dùng mắt thường cũng có thể nhìn thấy, đen như mực, nhật nguyệt vô bé mập giật mình đánh thót, đu trên chiếc lược không ngừng nức ma vương tự mình kéo hai thằng nhóc tới, lại giũ giũ mái tóc dùng lực chải xuống —— răng rắc, lược thực ra còn rất chắc khỏe, một sợi cũng chưa rụng.“Con mẹ nó, cái tên ngốc bán đồ giả ở Hàm Đan kia, lần sao lão tử lột da hắn.” Thương Tứ mắt nhìn qua, hai thằng nhóc mập nằm dài trên mặt đất giả chết, thế nhưng rõ ràng không có chút hàm lượng diễn xuất nào, bờ vai run run tố cáo chủ nhân rõ ràng đang phì áp bao phủ, “Ngay cả chải đầu cũng không biết chải, ta lưu lại lại ngươi có ích lợi gì?”“Không nên a! Chủ nhân!” Hai người bé mập vội lăng lông lốc đứng dậy, mở to đôi mắt đáng thương vô tội chạy tới ôm lấy mái tóc của Thương Tứ, “Hức hức hức hức hức, chủ nhân, người đừng vứt bỏ chúng tiểu nhân…”“Hức hức hức hức…” Thương Tứ nhại lại giọng nói của bọn chúng, lê hoa đái vũ, thế nhưng vẻ mặt lại ghét bỏ, cái hành vi này tuyệt đối có thể xem như ác liệt. Sau khi hức hức vài tiếng sắc mặt cũng đột nhiên thay đổi, trên mặt viết rõ bốn chữ lớn —— ta rất không vui, “Còn không mau đi tìm cây kéo đến giúp lão tử cắt tóc! Còn có, gọi những kẻ còn có thể rên lên tiếng đều lăn đến đây cho ta!”Hai bé mập lập tức lăn là giữa đường lại va vào bộ cửa gỗ tử đàn, vang lên hai tiếng thùng quá.———————-1/ Song Dị 窗肄 và Thương Tứ 商四 Mình cũng không hiểu sao Lục Tri Phi lại nhầm chúng với nhau, chữ Song và Thương đúng là khá giống, viết thảo có thể lầm, thế nhưng Dị và Tứ rõ ràng quá khác nhau Tôn Hầu Tử Chỉ Tôn Ngộ Không hay Tề Thiên Đại Thánh, câu này đang dùng tích Thạch Hầu phá đá giáng sinh’ để chỉ hình ảnh kinh ngạc của nhân Đây là lời trong ca khú/bg /’9YU}t con đường bình phàm’ nhạc chủ đề phim Hậu Hội Vô Kỳ’. Các bạn có thể nghe tại5/ Sony đại pháp Em Lục Tri Phi hình như dùng điện thoại của Sony, dòng có khả năng chống nước, nên xuống nước vẫn đổ chuông như thường.
Trợ lý thụ vs lão bản công, 1V1, He, sinh hoạt đầm ấm hằng ngày, đô thị kỳ đàm. Thần tiên ma quái, điềm văn. Diễn viên Lục Tri Phi, Thương Tứ. Phối hợp diễn Mã Yến Yến, Đồng Gia Thụ, Cửu Ca… đám ngưu quỷ xà thần ngơ ngác bệnh tâm thần Số chương 142 Chương Yêu quái thư trai là tên đặc biệt của một tiệm sách ở cuối con đường phía đông. Thật sự thì chủ nhân của tiêm sách là một lão yêu quái, hắn đã ngủ từ thời dân quốc cho tới tận bây giờ, tính cách cổ quái bụng dạ phúc hắc, tuyệt đối là vạn năm lão bất tử. Mà hắn vì muốn thích ứng hoàn cảnh thời hiện đại liền mời một trợ lý sinh hoạt. Trợ lý mới là nhân vật chính, dung nhan đẹp đẽ, chữ viết xấu xí, thích nói chuyện cười lạnh, có thể hành động liền tận lực không nói lời nào, một khi mở miệng liền trực tiếp đem ông chủ độc nghẹn chết. Vì vậy, câu chuyện này, có độc. —- o0o —- Tác phẩm giản bình Mây mờ tan đi, trăng tròn soi người đến, xốc lên một tấm màn đô thị kỳ đàm. Yêu quái trong thiên văn chương này được một đám cố sự xâu chuỗi với nhau, cùng phác họa một bức tranh phù thế, nơi mà cả người và yêu đều có thể cùng tồn tại. Có câu chuyện về Tạng Hồ thích đem gương mặt của mình ra làm emoticons khiến người ta không biết nên cười hay nên khóc. Có câu chuyện xuyên qua thời không từ một bức ảnh cũ thời dân quốc, khiến người ta có cảm thấy kỳ quái cũng có cảm giác ấm áp. Tình cảm của hai nhân vật chính sẽ chậm rãi lên men dọc theo những cố sự xảy ra, cũng như một câu tác giả đã viết trong thiên văn này “Ta biết đôi mắt của người đã lịch lãm chê chán danh sơn đại xuyên, mà ta chỉ là một tòa núi xanh thấp bé chốn Giang Nam. Thế nhưng nghìn cánh buồm nhẹ lướt qua, núi xanh vẫn mãi chờ nơi ấy.”
Balasore district collector Dattatraya Bhausaheb Shinde had on Thursday billed it as a science versus ghosts contest. On Friday, the ghosts won — backed by official resolution and aided by videoconference. The Odisha government has decided to pull down seven classrooms at the Government Nodal High School in Bahanaga, where bodies of the June 2 train accident victims had been kept for a day. Parents had refused to send their children to the school unless it was demolished and rebuilt, because they believe it is haunted by the spirits of the dead. After the school committee backed the parents’ demand, collector Shinde had on Thursday asked the public to introspect whether schoolchildren should be injected with “superstition” about ghosts instead of being encouraged to develop a “scientific temper”. A day later, the state government bowed to public pressure, with the teachers also siding with the parents. Chief secretary Jena, secretary to the chief minister transformational initiative Pandian, and school and mass education secretary S. Aswathy spoke to the parents and schoolteachers over videoconferencing on Friday to learn their opinions. A portion of the 67-year-old school building. PTI Sources said the parents described to the senior bureaucrats how fear had gripped them after the bodies from the accident — which killed 288 people — were kept in the school for a day before being sent to morgues in Bhubaneswar and Balasore. Some of the teachers too said they felt “weird” during their daily inspections of the school, due to reopen on June 19 after the summer vacation. They told the government that students might not turn up after the reopening if the parents’ demand wasn’t accepted. Pandian later spoke to Class VIII student Priyanka Behera and Class VI student Suman Sahu, sources said. It could not be ascertained what the children told him. The government hasn’t yet fully accepted the parents’ demand for demolition of all the 16 rooms at the school. For now, the plan is to pull down and rebuild only the seven rooms where the bodies had been kept. Whether the remaining nine rooms will be demolished and rebuilt too, or whether they would merely be renovated, would depend on the remodelling plan that Shinde has been asked to submit in 15 days. Classes I to VII were taught in the seven rooms to be demolished. The school has 565 students from Classes I to X. The demolition process began on Friday with labourers taking off the 67-year-old school’s asbestos roof. Rajaram Mohapatra, a member of the school committee who had earlier told The Telegraph that the school authorities did not believe in ghosts, on Friday said “The government listened to our arguments and agreed to demolish the building. The new building would come up in three months.” Headmistress Pramila Swain said “The parents are relieved now. We will manage the classes with temporary arrangements.” The chief minister’s office said in a media release “It has been decided to initiate steps for the development of the school. The classrooms, playground and boundary walls will also be developed. The district collector has been asked to send a detailed report to the state administration in 15 days.”
Ebook Yêu Quái Thư Trai của tác giả Lộng Thanh PhongThể loại Trợ lý thụ vs lão bản công, 1V1, He, sinh hoạt đầm ấm hằng ngày, đô thị kỳ đàm. Thần tiên ma quái, điềm viên Lục Tri Phi, Thương hợp diễn Mã Yến Yến, Đồng Gia Thụ, Cửu Ca… đám ngưu quỷ xà thần ngơ ngác bệnh tâm thầnSố chương 142 ChươngYêu quái thư trai là tên đặc biệt của một tiệm sách ở cuối con đường phía sự thì chủ nhân của tiêm sách là một lão yêu quái, hắn đã ngủ từ thời dân quốc cho tới tận bây giờ, tính cách cổ quái bụng dạ phúc hắc, tuyệt đối là vạn năm lão bất tử. Mà hắn vì muốn thích ứng hoàn cảnh thời hiện đại liền mời một trợ lý sinh lý mới là nhân vật chính, dung nhan đẹp đẽ, chữ viết xấu xí, thích nói chuyện cười lạnh, có thể hành động liền tận lực không nói lời nào, một khi mở miệng liền trực tiếp đem ông chủ độc nghẹn vậy, câu chuyện này, có độc.—- o0o —-Tác phẩm giản bìnhMây mờ tan đi, trăng tròn soi người đến, xốc lên một tấm màn đô thị kỳ quái trong thiên văn chương này được một đám cố sự xâu chuỗi với nhau, cùng phác họa một bức tranh phù thế, nơi mà cả người và yêu đều có thể cùng tồn câu chuyện về Tạng Hồ thích đem gương mặt của mình ra làm emoticons khiến người ta không biết nên cười hay nên khóc. Có câu chuyện xuyên qua thời không từ một bức ảnh cũ thời dân quốc, khiến người ta có cảm thấy kỳ quái cũng có cảm giác ấm cảm của hai nhân vật chính sẽ chậm rãi lên men dọc theo những cố sự xảy ra, cũng như một câu tác giả đã viết trong thiên văn này “Ta biết đôi mắt của người đã lịch lãm chê chán danh sơn đại xuyên, mà ta chỉ là một tòa núi xanh thấp bé chốn Giang Nam. Thế nhưng nghìn cánh buồm nhẹ lướt qua, núi xanh vẫn mãi chờ nơi ấy.”
yêu quái thư trai