Cái gien sống lâu trong cơ thể một người được cho rằng giữ vai trò quyết định tới khoảng trên dưới 50 phần trăm cho tuổi thọ của người đó. Tuy nhiên, các nhà nghiên cứu tìm thấy những vị thọ tới trăm tuổi ở Okinawa đã theo một chế độ sinh hoạt khắc khổ khác Vân Phi Dương cười một tiếng, nói: - Nửa năm sau, ta sẽ chứng minh cho cô xem. Hắn quay người nhìn về phía chỗ tối, nói: - Lão đầu, đừng đi theo ta, nếu không Lắc lắc ngón tay, nói: - Ngươi hiểu ý ta mà! Khóe miệng Tường Thúc ẩn thân trong góc giật một cái. Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Yêu Nghiệt Cười Một Cái Cho Gia - Truyện Thế Giới Thứ 3 - Đam Mỹ Đang Sáng Tác - Diễn Đàn Kênh Truyện 56-35-1#ixzz3KGEtkn3D Tiêu Phàm nhếch miệng cười một tiếng, hàm răng bạch sắc tản ra lạnh lẽo hàn quang. - Sợ là có chút, bất quá nghĩ đến thu hoạch lần này, chút sợ ấy cũng không tính là gì, tiểu gia về sau cũng coi là người có Thần Binh. Sở Vân Bắc thản nhiên cười một tiếng, nhìn Thất Tinh Tuyền Cơ Xích trong tay liền cười không ngậm miệng được. - Đi, uống rượu. 1. Khuyên bảo phân tích quá trình tha hóa của Chí Phèo1.1. So với đề1.2. Khối hệ thống luận điểm1.3. Lập dàn ý đưa ra tiết1.4. Sơ đồ bốn duy2. Một vài bài văn hay2.1. Bài bác số 12.2. Bài bác số 22.3. Bài bác số 32.4. Bài xích số 4 . An Đức dọc theo đường đi gần như không chần chừ, giẫm chân ga một mạch đến nhà, mới vừa mở cửa lớn, đã nhìn thấy Sách Thiệu nằm trên chiếu nghỉ của cầu thang, vẫn không nhúc nhích. An Đức cảm thấy căng thẳng, vài bước đã xông đến bên cạnh Sách Thiệu, phát hiện cả người y ướt đẫm, nhếch nhác không chịu nổi, muốn đưa tay đỡ y, rồi lại không dám động, dè dặt kéo tay y, “Sao em trở thành như vậy? Té đụng chổ nào?”Sách Thiệu vươn ngón tay chỉ eo mình, về chuyện sao mình lại biến thành như vậy không thốt tiếng nào. Chuyện mất mặt như vậy, Sách nhị thiếu đương nhiên sẽ không nói ra. Ở bên bể bơi ngâm chân kết quả ngủ ngã vào hồ bơi, chật vật bò dậy tính đi thay quần áo, kết quả ở cầu thang một bước giẫm hụt té xuống, thảm trải trên cầu thang, cũng không ngã đau như thế, nhưng bởi vì quán tính đụng vào trên lan can của chiếu nghỉ, lúc ấy thì đau đến không thể đứng dậy, kết quả An gia to như vậy, nhìn không thấy một hạ nhân. Y chỉ có thể miễn cưỡng móc điện thoại, bấm cho An Đức, sau đó vẫn nằm trên cầu thang, chờ anh trở Đức thật cẩn thận xốc quần áo Sách Thiệu lên, thì nhìn thấy một mảng lớn xanh tím trên lưng y, chỉ hơi đụng một chút Sách Thiệu đã co rụt cả người lại, nhíu mày. An Đức tỉ mỉ xem xem, mới mở miệng, “Hẳn là không ngã gãy xương, em chịu một chút, anh đỡ em về phòng, trước thay quần áo ướt, bằng không dễ bị cảm.”Sách Thiệu giật giật khóe miệng, chầm chậm mở miệng, “Anh nhẹ chút.”An Đức nửa quỳ □, bảo Sách Thiệu khoát tay lên vai mình, sau đó nửa ôm chặt y, từ từ đứng lên, chuyển vào phòng ngủ. Sách Thiệu mới vừa ngồi ở trên giường, thì đau đến cả người run rẩy, An Đức đưa tay nhẹ nhàng vuốt đôi mày đang nhíu chặt của y, hôn hôn mặt y, “Anh đi tìm quần áo cho em, em trước chờ một chút.”Sách Thiệu nửa tựa đầu giường, nhìn An Đức đang tìm quần áo trong tủ cho mình, gần như không thể xem xét lắc lắc đầu, Sách Thiệu y không phải người ngu, y từng gặp đủ loại đủ kiểu người, có thể dễ dàng nhìn ra đối phương đối với mình có tình ý không, nhưng y sớm không phải thiếu niên mười mấy tuổi kia, bởi vì dịu dàng nhất thời của đối phương, thì cảm động không thôi, y và An Đức, chẳng qua là theo như nhu cầu, ai cũng không cần phải để trong Đức tìm xong quần áo, không chú ý đến ánh mắt đối phương vẫn tập trung ở trên người mình, động tác dịu dàng giúp Sách Thiệu cởi hết quần áo ướt, mặc áo thun dài rộng vào người y, sau đó đỡ y từ từ nằm xuống, “Em trước nghỉ chút, anh phái người kêu bác sĩ đến làm kiểm tra cho em liền, nếu có vấn đề phải đi bệnh viện.”“Đã làm phiền anh.” Sách Thiệu hơi hơi động đậy, cũng cảm giác đau ý, chỉ có thể yên lặng Đức chỉ đi ra ngoài một hồi, đã lại trở về phòng Sách Thiệu, một mực đợi bác sĩ đến, tận mắt nhìn bác sĩ làm kiểm tra cho y, mới giống như antâm. Tiễn bác sĩ, anh xốc mền Sách Thiệu lên, thấp giọng nói “Xoay người sang chỗ khác.”Sách Thiệu sửng sốt, “Anh làm gì?”An Đức hơi hơi giương khóe môi, “bôi thuốc cho em, em muốn để anh làm gì?”Sách Thiệu hừ một tiếng, từ từ xoay người, “Tôi tưởng anh thật sự cầm thú đến xuống tay với một người bệnh đấy.”An Đức cười cười, vén quần áo Sách Thiệu lên, trên làn da trần trụi, một mảng lớn xanh tím, An Đức nặn thuốc mỡ giảm đau tan bầm của bác sĩ cho vào tay, bàn tay ấm áp phủ lên, nhẹ nhàng mà xoa tan thuốc mỡ, Sách Thiệu nằm sấp trên cánh tay mình, cảm nhận ấm áp trên lưng còn có động tác vô cùng dịu dàng của đối khi An Đức xoa xong thắt lưng cúi đầu nhìn Sách Thiệu một cái, chỉ thấy đối phương híp mắt, vẻ mặt thư thái như một con mèo đang ngủ trưa, vẻ mặt này bất giác làm cho An Đức cảm thấy hết sức vui vẻ, kỳ thật, Sách Thiệu là một người đặc biệt dễ thỏa mãn, y như vậy thoạt nhìn, giống như một học sinh trung học, hơi hơi giương khóe môi, xem ra tâm tình tốt lắm, khiến anh muốn giữ người này bên người, làm cho y luôn luôn duy trì tâm tình tốt như Thiệu bất tri bất giác ngủ mất, đợi lúc y tỉnh lại, đã là buổi chiều, An Đức đang tựa vào bên giường, cầm trong tay một bản tư liệu, xem hết sức chuyên chú, nghe được thanh âm, y buông tư liệu, nhìn Sách Thiệu một cái, “Dậy rồi, có muốn ăn chút gì hay không?”Sách Thiệu ấn ấn bụng, cảm thấy mình quả thật là đói bụng, vùng vẫy ngồi dậy, cảm giác hiệu quả của thuốc kia dường như không tệ, trên lưng hình như không đau. An Đức đè y lại, “Anh gọi họ bưng vào.”Sách Thiệu bĩu môi, “Anh cho rằng em là con nít sao?” Nói xong, chân đã rơi xuống mặt đất, mới vừa gắng sức, đã cảm thấy một trận đau ý, liền ngã thẳng về giường, kêu ai u ai u nửa ngày. An Đức có chút buồn cười nhìn y, “Nói em không thể nhúc nhích rồi, lúc nãy bôi thuốc không thấy em kêu đau, bây giờ thì một bộ dạng không thể chịu đựng được.”Sách Thiệu quay đầu đi, “Dù sao tôi cũng không ăn cơm trên giường.”“Em bây giờ là đang làm nũng?” An Đức thò đầu qua, ghé vào bên tai Sách Thiệu, hỏi.“Con mẹ nó anh mới làm nũng.” Sách Thiệu cả giận nói. An Đức cười khẽ hôn hôn vành tai y, nụ hôn dịu dàng như vậy, không mang theo dục vọng gì, giống như chỉ là ảo giác của Sách Thiệu, sau đó, y đã được An Đức ôm vào trong lòng, Sách Thiệu giãy dụa vài cái, cảm thấy đau đớn trên lưng chỉ có thể la lên “Anh buông tôi ra, kiếp trước anh làm khuân vác sao, nhất định muốn bế người ôm đến ôm đi sao?”An Đức cười lắc đầu, “Không phải tất cả mọi người đều có thể hưởng thụ được đãi ngộ này.” lúc nói chuyện, đã bế Sách Thiệu đi xuống lầu, vào nhà ăn. Sách nhị thiếu đáng thương da mặt dày cuối cùng là thể hiện hết mức, đỏ đến cực Thiệu vừa ý nhất ở An gia hẳn là cháo của đầu bếp nhà bọn họ, mặc kệ làm cái gì, cũng có thể hợp khẩu vị của y, y chậm rãi uống canh trước mặt, cảm thấy đầu lưỡi của mình cũng sắp thơm ngon mất rồi, đột nhiên có người đi tới, ở bên tai An Đức nói câu gì đấy, An Đức giương mắt nhìn Sách Thiệu một cái, “Nói cho cô ta biết, tôi hiện tại không rảnh, mời cô ta sau này không được phép đến An gia.”Hạ nhân có chút do dự, “Nhưng…” An Đức liếc mắt trừng hắn một cái, hắn chỉ ngoan ngoãn gật gật đầu, lui Thiệu uống một ngụm canh, lại múc một muỗng lớn đưa đến miệng mình, mơ hồ không rõ mở miệng, “Sao thế, tình nhân tìm đến nhà à? Nếu không thuận tiện, tôi có thể tránh trước.”An Đức ngẩng đầu, thấy Sách Thiệu lại vùi đầu, tiếp tục ăn canh, giống như toàn bộ lực chú ý của y đều tập trung trên một bàn mỹ thực này, câu nói vừa mới kia, chỉ là một câu vô tâm. An Đức chầm chậm cúi đầu xuống, có một số việc, gấp không lát sau, cửa phòng khách lại mở ra lần nữa, giày cao gót rõ rệt bước vào, thẳng đến nhà ăn, Sách Thiệu ngẩng đầu, hướng An Đức cười cười, “Tôi đã nhắc nhở anh, nếu chọc phải phiền phức gì đó, tôi cũng không chịu trách nhiệm.” sau đó cúi đầu, tiếp tục ăn là đầu thu, nhiệt độ H thị đã rất thấp, nhưng người đến mặc một bộ đầm quây, lộ ra xương quai xanh đẹp đẽ cùng làn da trắng nõn, khuôn mặt nhỏ nhắn lớn cỡ bàn tay, trang điểm nhàn nhạt tỉ mỉ, thể hiện dung mạo người đến không tệ, Sách Thiệu ngẩng đầu nhìn cô ta một cái, chầm chậm giương khóe miệng, phẩm vị của An Đức không tồi, cô gái trẻ tuổi xinh đẹp như vậy, thật sự là khó đến chính là người mẫu trong quảng cáo hôm nay bị An Đức chê bai, cô ta mới xuất đạo, dựa vào khuôn mặt, còn có khôn khéo hiểu biết, pha lẫn trong giới coi như không tệ, lại được thiếu đổng An thị chọn trúng làm người mẫu quảng cáo ngự dụng, tưởng là đóng xong quảng cáo này từ nay về sau đỏ tía chỉ được người ta chú ý, lại không ngờ, phim mẫu mới ra, đã bị gạt bỏ ta bị người đại diện theo hỏi nửa ngày, có phải làm chuyện gì khiến thiếu đổng không hài lòng không, hoặc là, thiếu đổng đưa ra yêu cầu gì, bị cô ta từ chối, cô ta nghĩ nửa ngày, cũng không nhớ ra được, cuối cùng cắn răng một cái, quyết định tự mình đến An gia hỏi một Đức đưa tay gắp một đũa cá vào trong bát Sách Thiệu, ngẩng đầu nhìn người mẫu bé nhỏ một cái, “Ai cho cô vào?”Giọng điệu không nóng không lạnh, mang theo một chút không kiên nhẫn, cô người mẫu sửng sốt vài giây, đôi mắt đỏ lên, tức khắc rơi lệ, “An thiếu, em có phải làm chuyện gì chọc ngài tức giận không, phim mẫu kia, ngài không hài lòng nơi nào, xin nói cho em biết, em thực thích quảng cáo kia, nó với em mà nói, là một cơ hội đặc biệt hiếm có, em…”“Tôi chỉ là nhìn từ góc độ của thương nhân, cô không phù hợp quảng cáo đó. Sản phẩm này, chúng tôi đầu tư rất nhiều sức người sức của, cho nên về mặt truyền thông quảng cáo, tôi hy vọng có thể có một người mẫu tôn nó lên hơn nữa, cô còn chưa đủ.” An Đức nói ra những lời giải quyết việc chung, đột nhiên chuyển ngữ khí, âm thanh hòa hoãn hỏi Sách Thiệu, “Ăn canh nữa không, anh múc cho em.”Sách Thiệu đang vểnh chân, hứng thú dào dạt nhìn người đẹp bé nhỏ lê hoa đái vũ, lại không ngờ, một câu của An Đức, lập tức chuyển lực chú ý của người đẹp bé nhỏ lên người Sách Thiệu, Sách Thiệu đối diện cặp mắt to rưng rưng kia, có hơi vu tâm bất nhẫntừ trong lòng thường cảm thấy chịu đựng chẳng được, hơn nhiều bày tỏ đồng cảm với người bị hại, cắn chặt răng, nghiêng đầu sang chỗ khác, tránh tầm mắt của cô ta, bát đưa tới, “Múc cho tôi thêm bát canh.”An Đức hơi hơi mỉm cười, thay Sách Thiệu múc canh, quay đầu lại nhìn người thứ ba trong nhà ăn, “Cô còn có chuyện gì sao?”Cô người mẫu cắn môi, nửa ngày mới mở miệng, “Lúc trước không phải ngài chọn em sao, ngài từ trong một nhóm người kia chọn ra em, nói em khá phù hợp… nếu Ngài cứ thế loại em, sau này còn ai dám tìm em quay quảng cáo a.”“Ánh mắt con người luôn luôn thay đổi từng ngày, ếch ngồi đáy giếng bao giờ cũng cảm thấy cái nhìn bản thân mình là tốt nhất, sau đó lúc gặp được tốt hơn nữa, mới có thể phát hiện tầm nhìn của mình trước kia hạn hẹp biết bao.” An Đức mỉm cười, chậm rãi nói, tầm mắt như cũ đặt trên người Sách Thiệu, không chút nào lệch phòng ăn chỉ có ba người, đã có hai tầm mắt đều tập trung ở trên người mình, nhất là một trong đó còn là một nữ sinh xa lạ đáng thương, Sách Thiệu thực sự là không đành lòng, rốt cục dời tầm mắt sang cô người mẫu, không biết từ đâu kéo ra tờ khăn ăn, đưa cho cô ta, giọng điệu hết sức dịu dàng an ủi “Ai, đừng khóc, cô xem cô khóc trang điểm cũng trôi hết, nếu tôi là anh ta, cũng không dám tuyển một con gấu trúc làm người mẫu a.”Cô người mẫu dừng một chút, nước mắt rơi càng thêm cuộn trào, Sách Thiệu quýnh lên, vội mở miệng, “Ai u cô đừng khóc, tôi đây không phải dỗ dành cô đấy sao, cô đứa nhỏ này, sao không nghe khuyên nhủ như vậy a?”An Đức buồn cười nhìn Sách Thiệu, thong thả ung dung lau miệng, “Cô nên trở về đi, chuyện này cũng xem như là tôi làm không đúng, nhưng quảng cáo này thật sự không thể để cô làm. Có điều là, tôi nghe nói tổng công ty bên kia có một sản phẩm mỹ phẩm trang điểm mới ra muốn làm quảng cáo ở trong nước, tôi có thể suy xét cho cô thử một lần.”Cô người mẫu ngập ngừng một chút, chớp chớp mắt, “Ngài là nghiêm túc?”“Chuyện này, sao tôi có thể lấy ra đùa? Qua vài ngày, tôi sẽ nói bọn họ với liên hệ người đại diện của cô.” An Đức cong khóe môi, cả người thoạt nhìn vô cùng hiền hòa.“Vậy làm phiền ngài.” Cô người mẫu xoay người, vừa muốn đi, đột nhiên quay đầu lại, chân thành hỏi “An thiếu, tôi muốn biết, ngài nói tôi tôn không được sản phẩm kia, vậy ngày định mời người thế nào để làm quảng cáo đó?” chung quy là tuổi trẻ, từ trước đến nay vô cùng tự tin với dung mạo của mình, cuối cùng là muốn biết, rốt cuộc là ai, có khả năng thay thế địa vị Đức nghiêng đầu nhìn Sách Thiệu, “Ai tôi còn chưa nghĩ ra, nhưng, ” anh dừng một chút, tăng thêm ngữ khí, “Tối thiểu, cũng nên là sắc đẹp này.”Cô người mẫu theo tầm mắt anh, lần nữa nhìn về phía Sách Thiệu, y vểnh chân, ngón chân trắng muốt lộ ra, cổ chân lắc lư, tóc rũ xuống lộn xộn trên trán, che ở trước mắt, y đưa tay tùy ý gạt một cái, ngón tay thon dài trắng nõn, rõ ràng là đã được bảo dưỡng. Xương quai xanh tinh xảo nổi bật lên, mặt trên còn có rõ rệt, dấu tay nhấc chân của y đặt trên một người khác, đều là một động tác thô lỗ lưu manh, nhưng đặt trên người y, lại tìm không ra bất cứ sai lầm nào, hồn nhiên thiên thànhhình dung tài đức hoàn mỹ hiển nhiên của người, làm cho người ta cảm thấy vô cùng, thích người mẫu yên lặng quay đầu lại, giày cao gót giẫm thật vang, không hề quay đầu lại rời khỏi An Thiệu uống hết một ngụm canh cuối cùng, vỗ vỗ bụng mình, “Thức ăn nhà anh thật không tồi, tiếp tục như vậy, chờ lúc tôi rời khỏi An gia, tuyệt đối có hi vọng tăng thêm thịt.”An Đức mỉm cười nhìn y, “Nếu như vậy, cứ ở thêm vài ngày đi, đến lúc em đạt tới cân nặng tiêu chuẩn mới thôi.”Sách Thiệu lười biếng chớp chớp mắt, “Không bằng như thế, cứ cho tôi mượn đầu bếp nhà anh đi, mỗi tháng anh cho bao nhiêu tiền lương, tôi gấp đôi.”An Đức nghiêng người qua, nhẹ nhàng ấn ấn eo y, “Bác sĩ nói, em tạm thời không thể ra cửa, cho nên, hãy cứ ở nhà anh từ từ bồi dưỡng đi. Anh tuyệt đối không thu phí ăn uống.” Sau khi đôi Sách Trí kề vai sát cánh rời khỏi, Sách Thiệu có chút biếng nhác tựa vào đầu giường, cúi thấp đầu, không nói một lời, nửa ngày đột nhiên duỗi lưng một cái, quay đầu lại nhìn An Đức, tâm tình dường như không tồi, “Buổi sáng tốt lành.”An Đức mở khóe mắt, nhô đầu, hôn nhẹ một cái lên mặt Sách Thiệu, “Buổi sáng tốt lành.”Sách Thiệu bởi vì nụ hôn kia lặng đi một chút, sau đó lấy lại tinh thần xuống giường, đi về phía trước vài bước, đột nhiên chân mềm nhũn, ngã xuống đất, An Đức cả kinh, nhảy xuống giường, xông đến trước mặt y, “Em có sao không?”Sách Thiệu đưa tay xoa xoa trán mình, “Đầu hơi đau, quả nhiên là tuổi lớn rồi, uống nhiều rượu thì khó chịu.” Y giương mắt nhìn An Đức một cái, phát hiện anh thế nhưng trần trụi thân trên, □ chỉ mặc một cái quần lót tứ giác màu đen, phác họa một vài đặc trưng ở hạ thân anh. Sách Thiệu ngồi dưới đất, ngẩng đầu vừa lúc đối diện một vị trí nào người giằng co vài giây đồng hồ, Sách Thiệu đột nhiên nhảy dựng lên, “Tôi đi tắm.” Nói xong thì chui vào phòng tắm, nặng nề đóng cửa lại, tiếp theo truyền đến tiếng nước ào ào. An Đức nhìn cửa phòng tắm, cười lắc lắc Đức quay đầu đi lấy quần áo, đột nhiên nghe thấy chuông điện thoại vang lên, anh thò đầu nhìn thoáng qua, thấy tên Cù Triết chớp động trên màn hình điện thoại của Sách Thiệu. An Đức cầm điện thoại ngơ ngác một hồi, khẽ cười một tiếng, bấm nhận nghe.“A Thiệu.” thanh âm của Cù Triết rất dồn dập, dường như vô cùng lo lắng, “Lập tức sắp mở phiên toà rồi, đây là một cơ hội cuối cùng. Anh biết chuyện này là cậu anh không đúng, nhưng cậu cũng không phải cố ý, cậu dù sao cũng là cậu anh. Hơn nữa, chỉ cần có thể bảo đảm chắc chắn cậu không có việc gì, sau này thì cũng sẽ không còn ai quấy nhiễu chúng ta nữa.”“Ngài Cù.” An Đức chầm chậm mở miệng, cảm giác đầu kia điện thoại đột nhiên tạm dừng, sau đó anh nói tiếp, “Tôi nghĩ anh cũng sẽ không mong muốn phá hoại chuyện tình cảm của người khác đi? Có mấy đường nếu trước kia anh đã chọn, thì không còn có cơ hội quay đầu lại, tôi hi vọng, đây là lần cuối cùng nhận được điện thoại của anh, bằng không tôi đảm bảo anh và cả nhà anh đều sẽ hối hận. Anh cứ việc có thể đi hỏi, An Đức tôi có phải người sẽ đối tình địch mềm lòng nương tay hay không.”Cù Triết bên kia trầm mặc hồi lâu, ngay vào lúc An Đức chuẩn bị cúp điện thoại, hắn rốt cục mở miệng, “Ngài An, trước kia, trước kia tôi và A Thiệu lưỡng tình tương duyệt, cho dù cậu ấy hiện tại cùng một chỗ với anh, cậu ấy cũng không thích anh, anh cần gì phải phá hoại tình cảm của chúng tôi.”An Đức đột nhiên nở nụ cười, “Ngài Cù, anh cũng biết, các người lưỡng tình tương duyệt là chuyện quá khứ. Cho dù em ấy hiện tại không thích tôi, nhưng tôi dám cam đoan, em ấy cũng không thích anh. Người phá hoại tình cảm của hai người, cho tới bây giờ đều là chính anh, chính anh hèn nhát cực kỳ, cần gì phải oán hận lên người người khác. Nghe nói anh là người Đông Bắc, nếu có thể cầm được thì cũng buông được, tôi trái lại mới có thể không chán ghét anh như vậy.”Tai nghe xa xa truyền đến một giọng nữ, hình như có người đang thúc giục Cù Triết, hắn thấp giọng trả lời một câu gì, sau đó nói tiếp, “Chẳng lẽ tôi cả đời này không thể một lần phạm sai sao? Tôi cuộc đời này hối hận nhất chính là lúc đó buông cậu ấy, thẳng đến sau khi rời khỏi tôi mới hiểu được, tôi thương cậu ấy bao nhiêu.”“Anh phạm sai một lần thiếu chút nữa hủy cả đời em ấy, như vậy còn chưa đủ sao?” An Đức khẽ hừ một tiếng, “Nếu là thích thật sự, ngay cả một lần sai cũng sẽ không phạm. Được rồi, hôm nay chỉ đến đây, tôi hi vọng đây là lần cuối cùng anh làm phiền em ấy.” An Đức nói xong, thì cúp điện Đức cầm điện thoại, nhìn lịch sử cuộc gọi trên màn hình điện thoại, sau đó chọn xóa bỏ. Anh híp mắt lại, suy nghĩ một chút, xoay người cầm điện thoại của mình, gọi một cú điện thoại, sau khi kết nối, anh thản nhiên mở miệng, “Cậu giúp tôi nhớ một số điện thoại, sau này toàn bộ cuộc gọi từ số này vào điện thoại Sách Thiệu, đều chặn. Chuyện này, đừng cho Sách Thiệu biết.”Bên kia điện thoại trả lời một tiếng, An Đức cúp điện thoại. Cửa phòng tắm mở ra, Sách Thiệu quấn khăn tắm từ bên trong đi ra, y giương mắt lườm An Đức một cái, nhịn không được mở miệng, “Kháo, anh làm gì thế, còn chưa mặc quần áo?”An Đức tùy tay ném điện thoại xuống giường, tầm mắt gắt gao khóa trên người, Sách Thiệu “Chờ em cùng mặc không phải rất tốt sao?”“Thực mắc ói.” Sách Thiệu liếc mắt, phớt lờ An Đức đi đến tủ quần áo phía trước, tùy tay từ bên trong rút ra một cái áo, kết quả phát hiện đúng là cái áo len lúc trước An Đức mua cho y, Sách Thiệu muốn ném cái áo này lại, kết quả quay đầu nhìn thấy ánh mắt long lanh của An Đức, lặng lẽ quay đầu lại, sau đó mặc cái áo len lên cười trên mặt An Đức càng đậm, anh cũng đi đến trước tủ quần áo, lôi ra cái áo len cùng kiểu với của Sách Thiệu, mặc vào người, tâm tình dường như rất tốt. Sách Thiệu mặc xong quần jean, thấy cách ăn mặc của đối phương gần như giống hệt mình, có chút không biết làm sao, “Đến mức phải mặc thành như vậy sao?”An Đức nghiêng đầu nhìn y, “Em đã quên tối qua đồng ý cái gì rồi sao?”“Tôi không quên.” Sách Thiệu thở dài một tiếng, “Cho dù là hai người chúng ta hiện tại xem như ở cùng một chỗ, cũng không cần phải mặc thành như vậy đi?”An Đức trầm ngâm nhìn Sách Thiệu, đây có lẽ là lần đầu tiên y chủ động thừa nhận quan hệ của hai người, làm cho anh có chút cảm xúc, không biết phải nói cái Thiệu có chút không được tự nhiên đối diện tầm mắt An Đức, y xoay đầu, giống như là tìm đề tài, hỏi, “Anh hôm nay định làm gì?”An Đức nhìn y, “Em có kế hoạch gì?”Sách Thiệu nhíu mi nghĩ một lát, “Không bằng chúng ta đi tòa án xem xem đi, tôi muốn đi xem vụ án kia.”An Đức mỉm cười, “Được.”“Anh không lo lắng tôi có ý đồ riêng sao?” Sách Thiệu không được tự nhiên kéo kéo quần áo trên người, giống như vô ý Đức lắc lắc đầu, “Em nói em quan tâm vụ án kia, chính là quan tâm vụ án. Nếu em có ý đồ riêng, cũng tự nhiên sẽ không dùng lý do này.”Sách Thiệu khẽ cười cười, quay đầu lại cầm áo khoác của An Đức, đưa cho anh, thuận tay lấy áo khoác của mình, “Đi thôi.”Cả đoạn đường, Sách Thiệu đều hết sức im lặng, y nhìn sườn mặt An Đức, nhìn thấy ý cười khe khẽ của anh, đột nhiên có chút mờ mịt, bọn họ thật sự đang cùng một chỗ sao?Cùng một chỗ?Ba chữ kia nói ra rất đơn giản, nhưng, làm được, lại cần trả giá rất nhiều rất họ bây giờ là cùng một chỗ, nhưng sau này sao? Sách Thiệu không khỏi cười khẽ, nhịn không được lắc đầu, bản thân vậy mà lại nghĩ đến sau này thế nào? Tận hưởng lạc thú trước mắt mà thôi, tận hưởng lạc thú trước Đức thu tất cả biểu tình của Sách Thiệu vào đáy mắt, anh gần như có thể nghĩ được người trước mắt này đang suy nghĩ gì, nhưng anh không nói gì, cũng không cần phải tới tòa án phiên tòa vẫn chưa chính thức bắt đầu, An Đức thế nhưng không biết từ đâu làm ra hai tờ dự thính, hai người công khai đi vào, ngồi vào ghế dự thính. Hai người vừa mới ngồi xuống, đều cảm nhận một đường ánh mắt nhìn qua, Sách Thiệu không hề động, như có chút chưa tỉnh ngủ khép hờ mắt, ngược lại An Đức mỉm cười, thản nhiên nhìn sau đó, phiên toà bắt toàn bộ quá trình, Sách Thiệu đều có vẻ có chút buồn ngủ, thẳng đến lúc Diệp Thần đứng dậy tuyên đọc 《Thư ý kiến công tố 》, y mới ngồi ngay ngắn, nhìn về phía Diệp Thiệu đột nhiên hiểu cái cảm giác lúc trước anh hai y nói, Diệp Thần đeo mắt kiếng gọng vàng mặt trầm như nước, cậu ở tòa án dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, không có một tia biểu cảm, nhưng dùng ngôn ngữ chặt chẽ, làm cho Sách Thiệu nhớ lại một câu, “Một người biện luận, nặng như chín đỉnh báu, ba tấc lưỡi, mạnh hơn trăm vạn quân”.Chỉ có thời gian mười mấy phút đồng hồ, cậu đã viết ra một tổng kết đặc sắc, luận chứng chặt chẽ cẩn thận, thêm diễn thuyết xúc động, Sách Thiệu nhịn không được cũng muốn reo hò cho chàng trai này. Y giật giật mí mắt, chuyển tầm mắt tới bên kia, không e dè nhìn về phía Cù Triết cùng mẹ hắn, sau đó hơi hơi giương giương khóe môi, cười lắc lắc rượu say lái xe, chạy quá tốc độ, vi phạm tín hiệu giao thông, hơn nữa sau khi xảy ra tai nạn vứt xe chạy trốn, gây ra một chết một tổn thương, hoàn toàn hủy diệt người một gia đình, còn muốn chạy thoát?Cuối cùng quan toà tuyên án, người gây ra họa Vương mỗ tội dùng cách thức nguy hiểm nguy hại an toàn cộng đồng phán xử tù chung thân, thêm bồi thường dân sự hơn 366 vạn thúc phiên Thiệu cùng An Đức sóng vai đi ra ngoài, ở bên ngoài toà án chờ Diệp Thần. Diệp Thần một thân âu phục sẫm màu kiểu đồng phục chầm chậm đi tới, trước ngực là huy hiệu lóe sáng. Sách Thiệu nhìn cậu, khẽ từng cho rằng chàng trai này chỉ dựa vào khuôn mặt tinh sảo hấp dẫn anh hai y, cho đến hôm nay, y mới tin phục Thiệu kéo cửa ghế sau, để cho chị dâu y bội phục ngồi vào, tự mình mở cửa ghế phụ, vừa muốn đi vào, đột nhiên một người chặn cửa xe, Sách Thiệu liếc mắt một cái, thấy Cù Triết chắn ở trước mặt y, sắc mặt phờ phạc, hai mắt hơi sưng Thiệu hừ nhẹ một tiếng, thản nhiên mở miệng, “Tránh ra.”Cù Triết cắn môi nhìn Sách Thiệu, nửa ngày mới mở miệng, “A Thiệu, em thật sự là, quá tàn nhẫn.”Sách Thiệu đứng thẳng lên, không chút e dè đối mặt Cù Triết, “Chuyện này, không có xíu quan hệ nào với tôi, tôi chỉ là tới tụ tập náo nhiệt thôi, cũng chướng mắt ngài sao?”Cù Triết muốn nói chuyện, một bàn tay phía sau đột nhiên vươn tới, kéo Cù Triết lại, sau đó mặt mang hàn ý nhìn Sách Thiệu, “Đừng tưởng tao không biết chúng mày ở sau động tay động chân gì, bằng không những khoản tiền bọn tao đưa đến trong tay kiểm sát trưởng, sao có thể bị trả về?”Cửa phía sau mở ra, vị quan kiểm soát anh tuấn tiêu sái vừa mới lên tòa kia nhô đầu ra, mặt mang bất mãn liếc qua mấy người, “Sách Thiệu, cậu rốt cuộc có đi hay không, không đi tôi đón xe về nhà.”Sách Thiệu dựa hờ vào xe, nghiêng đầu, “Bản thân em là muốn đi, chó ngoan lại không cản đường chứ, em có biện pháp gì.”Diệp Thần giống như vừa mới thấy mẹ con hai người kia, kinh ngạc mở miệng, “U, đây không phải hai vị ngày đó muốn dâng tôi đi cửa sau sao? Hôm nay lúc tòa án xét xử đã quên, nếu nói thêm một câu như thế, có lẽ việc này sẽ thêm tưng bừng.”Mẹ con Cù Triết bất kể như thế nào cũng thật không ngờ, kiểm sát trưởng này có quan hệ với anh em Sách gia. Cù Triết từ từ buông, trên mặt mất mát nhìn sườn mặt Sách Thiệu. Mẹ hắn cắn chặt môi, rốt cục mở miệng, “Coi như chúng mày lợi hại.” Nói xong kéo Cù Triết, xoay người rời Thiệu ngồi vào trong xe, đóng cửa lại. An Đức không nói một lời khởi động xe, Sách Thiệu nhịn không được quay đầu nhìn Diệp Thần, “Chuyện bọn họ đưa tiền cho anh sao anh không nói?”Diệp Thần lắc lắc đầu, “Tiền đã trả về rồi, bây giờ nói ra, nếu bị cắn ngược một cái trái lại bị phiền phức. Vụ án này cuối cùng xong rồi, hai người buổi chiều có việc gì thế?”Sách Thiệu hơi cảnh giác nhìn Diệp Thần, “Anh muốn làm gì?”“Vậy cùng nhau đi dạo phố đi, tôi vừa vặn muốn mua chút đồ cho Sách Trí.” Trọn bộ Yêu Nghiệt Cười Một Cái Cho Gia Full tập được cập nhật mới nhất tại Truyện Tip đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Yêu Nghiệt Cười Một Cái Cho Gia Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 9/10 🔰 Người đăng ⭐ Truyện Tip Bạn đang theo dõi dđọc truyện full Yêu Nghiệt Cười Một Cái Cho Gia của tác giả Niết U Thủy rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Đam Mỹ này để trải nghiệm và cảm nhận bạn nhé. Thể loại Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, thiên chi tác hòaNhân vật chính Sách ThiệuNhân vật phụ An Đức, Cù Triết Mọi người đều biết rằng, Sách Thiệu chính là một kẻ yêu nghiệt. Mọi người đều giữ khoảng cách với cậu nhưng mà có hai người lại bất chấp tính mạng mình mà đến gần cậu. Một người tân hoan, một người tình cũ, lúc này yêu nghiệt lại sẽ lựa chọn thế nào Doc truyen yeu nghiet cuoi mot cai cho gia lttp truyen chu ebook prc download full. Từ khoá Đọc truyện Yêu Nghiệt Cười Một Cái Cho Gia full, chương 1, chương cuối. Yêu Nghiệt Cười Một Cái Cho Gia wattpad truyện full sstruyen truyencv medoctruyen, metruyenchu nội dung truyện Yêu Nghiệt Cười Một Cái Cho Gia review, Yêu Nghiệt Cười Một Cái Cho Gia Mangatool Wikidich Truyencuatui truyenfull webtruyen truyenyy , nghe audio Yêu Nghiệt Cười Một Cái Cho Gia Danh sách chương Yêu Nghiệt Cười Một Cái Cho Gia Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Còn tiếp Đọc truyện online, đọc truyện hay - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang web truyện Online mới nhất, đọc truyện ngôn tình hay . Web đọc truyện online hỗ trợ đọc truyện trên điện thoại, máy tính bảng, đọc truyện trên iphone, ipaid, điện thoại android tốc độ nhanh nhất. Leave a comment Tác giả Niết U ThủyThể loại Đam MỹNguồn Trạng thái FullSố chương 56Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Thể loại Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, thiên chi tác hòaNhân vật chính Sách ThiệuNhân vật phụ An Đức, Cù TriếtMọi người đều biết rằng, Sách Thiệu chính là một kẻ yêu người đều giữ khoảng cách với cậu nhưng mà có hai người lại bất chấp tính mạng mình... mà đến gần người tân hoan, một người tình cũ, lúc này yêu nghiệt lại sẽ lựa chọn thế nào Đánh giá từ 20 lượtThể loại Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, thiên chi tác hòaNhân vật chính Sách ThiệuNhân vật phụ An Đức, Cù TriếtMọi người đều biết rằng, Sách Thiệu chính là một kẻ yêu người đều giữ khoảng cách với cậu nhưng mà có hai người lại bất chấp tính mạng mình mà đến gần người tân hoan, một người tình cũ, lúc này yêu nghiệt lại sẽ lựa chọn thế nàoXem thêm »

yêu nghiệt cười một cái cho gia